View Full Version: Đảo Ngũ Cung

Vinhlong > Nhạc cổ truyền > Đảo Ngũ Cung


Title: Đảo Ngũ Cung
Description: lời bài hát và trích dẩn


vinhlong - February 12, 2005 01:51 PM (GMT)
Đảo Ngũ Cung (Nam Đảo)

Điệu Đảo Ngũ Cung c̣n gọi là Nam Đảo là một trong 3 bài Nam: Nam Ai, Nam Xuân và Nam Đảo . Đảo Ngũ Cung có tất cả 6 lớp -52 câu, thường đàn tiếp theo là 2 lớp Song Cước 15 câu . Nhưng trong cải lương thường chỉ dùng 12 câu đầu

Đảo Ngũ Cung - 12 câu, nhịp 4 (mỗi hàng hát trong hai nhịp, trừ hàng đầu nói lối vào tới chữ xang)

1. làm buốt dạ một người vừa chợt tỉnh cơn … mê(xg)
(-xê-) Để nghe oằn oại tâm hồn (ĺu)
2. -- để thấy niềm xót xa, (xê) ____
vừa được ươm mầm bởi đắng cay (xê) ____
3. ---- Khi thấy lá đào rơi (xê)
là cúc nỡ sen tàn (ĺu)
4. -- Sợ tắt những chiều vàng (fan) ____
sợ màn đêm mênh mông (xê) ____
5. ---- Đây là hoàng cung (xê)
tôi nhắc lại cho ngài (ĺu)
6. -- xin ngài chớ quên rằng, (fan) ____
đang đứng trước một cung phi (xê) ____
7. -- Những lời nói vẫn vơ, (xê)
có thể làm ngài bị rơi đầu (xê`)
8. -- Xin cám ơn lịnh bà, (xê`) ____
đă nhắc dùm cho tôi (liu) ____
9. ---- Bao nhiêu t́nh tứ (u’)
ngày xưa tôi tưởng chỉ có lúc này (xê`)
10. - tôi có thể giải bày, (xê`) ____
cho vơi niềm u uẩn (u’)
11. --- Không không tôi không muốn nghe nữa (u’)
những câu chuyện ngày xưa (fan)
12. - dĩ văng đă qua đi (fan) ____
c̣n nhắc lại mà làm chi (liu) **********

Những Trích Đoạn Điệu Đảo Ngũ Cung

(lớp 1, 12 câu, nhịp 4)

Quan huyện :
Con c̣n muốn làm sao th́ cha mẹ mới buồn khổ chớ. Khi không rồi con khóc lóc với cha mẹ ngày này qua ngày nọ.
[1.] Đến nỗi cha mẹ phải nhượng bộ cho con vượt khỏi khuê... môn
Gian lao canh cưỡi chăn tằm
[2.] Tự ḿnh lo liệu việc mưu sinh
Không có cần ǵ tới mẹ cha
[3.] Làm tiểu thơ như người ta
Một bước đi có kẻ hạ người hầu
[4.] Trau chuốt móng ngọc tay ngà
C̣n con suốt ngày phải cần lao
[5.] Đem thân cho nắng làm úa dung nhan
Cho tay chân chai sạn thô sần

Quỳnh Nga :
[6.] Xin cúi lạy thung đường
Chớ buồn v́ con thơ
[7.] Sống phải tập khó tập thương
Thích nghi hoàn cảnh khổ nghèo
[8.] Mai sau gia biến thế nào
Con cũng tự hào mà an tâm
[9.] Cha mẹ nghĩ sao đây
Khi con ngày đêm trau chuốt lượt là
[10.] Tha thướt dáng ngọc ngà
Yếu mềm như ngọn cỏ
[11.] Giữa cuộc đời sương gió
Cứ vập đầu sát đất chẳng vươn lên
[12.] Rồi người vùi dập dưới chơn
Hèn tủi kiếp thừa sinh

*****
8 câu đầu, nhịp 4

Giang Châu :
[1.] Phải, ta đă lầm nên định cưới một cô gái
lăng loàn làm vợ, và đă tin một người bạn bội
phản vong... ân
Gạt gẫm ta, và lén lút ngoại t́nh
[2.] Với người ta trót yêu
Sắp cử hành cuộc hôn nhân

Áo Vũ :
[3.] Anh Giang Châu, xin anh hăy hiểu cho
Tôi chỉ đóng vai một tên quân hầu
[4.] nghe lịnh dạy cúi đầu
Theo bảo vệ phu nhân

Giang Châu :
[5.] Thật ta có ngờ đâu
Cả hai đều đổi dạ thay ḷng,
[6.] Phản bội lại lời nguyền
Mà ta đă gởi trao

Thùy Dương :
[7.] Ngài đừng trách chi ai
Chính tôi mới đáng bị gia h́nh
[8.] V́ tất cả tội tinh
Do tôi đă gây nên

*****
Hến: [ca]
Dĩ nhiên, phải rồi, em nói đúng, người đă chết khó
mà mong sống lại, nhưng niềm gối chăn c̣n đọng lại
chút hương... thơm
C̣n người phong lưu bạc bẽo biết đâu lường
Ḷng dạ đàn ông
Như lưới nhện bủa muôn phương
Chị dầu có chút sắc hương
Cũng chỉ là thân cô phụ
phải biết thủ phận ḿnh
tránh lối nh́n của bướm ong
Hoa cuối mùa ai đặt trong
b́nh sứ lọ đồng
Thà chiếc bóng cô pḥng
Mà tháng ngày ung dung

Cua: [ca tiếp]
Theo em th́ chị không nên khép kín trang đài
Mà làm lại cuộc đời
Với những người cao sang
Họ sẵn có quyền oai
Tha hồ chị hái ra tiền
Chị khỏi phải lo phiền
Lại có quyền có thế

Hến: [ca tiếp]
Nhưng chị không muốn
Dựa vào quyền thế của ai
Chị chỉ cậy vào đôi tay
Để t́m cách sinh nhai

*****
Ngày xưa Tô Vũ mục…dương.
Chăn dê, ôi! vương lấm bụi đời
Cơi người bến nước nào hay
Cường quyền danh lợi mây bay
Dăm t́nh chơi vơi…
Ô hay! Nước trôi cánh bèo
Chợt giàu sang đă khó nghèo,
vinh nhục theo kẻ hám lợi danh
Vui ǵ đua tranh,
chạy theo bóng nắng trên cành
Chẳng phân biệt dữ lành,
phút vô thường nấm mộ cỏ xanh
Trọng người buông bỏ lợi danh,
đói no lành rách đẹp t́nh
Sống chẳng ích kỷ cho ḿnh,
vui bởi trời đất quang minh
Sống lợi ích cho nhân sinh
Lành đẹp thay chiếc thuyền t́nh
Dù cho sóng gió th́nh ĺnh
Thuyền vẫn sắc đinh một bến
Lênh đênh thuyền theo nước,
hỏi c̣n mong ước ǵ hơn
Thuận chồng vợ, thuận con
Bạc vàng nào sánh được với cơm ngon ?

*****
Vương nhi, con chắp bút pháp cầm cân nảy mực
th́ phải công b́nh chính trực anh ... minh,
để muôn dân vui hưởng thanh b́nh.
Phải v́ trăm họ sanh linh, gác t́nh nhà,
việc nước trước tiên.
Bàng Vân Phụng nhan sắc phương phi,
uyển chuyển thướt tha khúc nhạc tiêu thiều,
ru hồn con quên cả lâm trào,
quên kẻ thù bên lưng.
Hữu xảo ngôn hề hữu lang tâm.
Lời tục xưa thánh đế không lầm:
Gái quốc sắc thiên kiều giết người
không gươm giáo kiếm đao .
Xin vương nhi xem trọng giang san
mà kíp phê vào đệ lục điều,
xử Bàng Nữ một nhà
tội măi quốc cầu vinh.
Mẹ ơi, nàng tam tùng vẹn giữ xưa nay,
tại gia tùng phụ xuất giá theo chồng,
chung thủy giữ một ḷng,
thề không điêu ngoai xảo ngữ.
Xử việc nhà mẹ muốn con tṛn cang kỷ
mà vương nhi một mực chẳng nghe
lời can gián thẳng ngay .
Nghiệp Tống sẽ lung lay .

*****
mẹ đă khuyên răn con
ráng dồi trau kinh sử chuyên cần
chờ hội long vân nuôi chí lập thân ,
giúp nước cứu dân
làm rạng rở tông đường
hồ thỉ tang bồng toại chí nam nhi .
Mẹ có ngờ đâu
niềm mơ ước bao ngày
mong con thành tài
thế mà con hủy bỏ tương lai
Mẹ ơi, con mượn rượu cay
để chôn kín nổi niềm
khi đá nổi rong ch́m,
con nuốt lệ vào tim

*****
Con phải đâu quí tử tham sanh
nhưng chỉ bâng khuâng chữ hiếu chưa tṛn.
Mẹ tóc bạc lưng c̣ng như bóng xế nhành dâu.
Đông buốt lạnh hạ cháy da,
chẳng kề bên đấp lạnh quạt nồng.
Con th́ sanh tử lông hồng,
nhưng nghỉ hiếu đạo mà chùn chân.
Đường chính nghĩa thẳng lối thênh thang,
con hăy bước đi do dự làm ǵ.
Hai vai gánh nặng cang thường,
ngơ ngẩn ḷng như tơ rối.
Cha chả! Giỏi cho con mụ, anh hùng khí đoản,
sợ nguy sợ khó, nó sợ gian lao,
nên ḷng đă thấy nao nao,
làm nhục chí thanh cao.
Con ơi, con ơi, trước cuộc đời lẫn lộn vàng thau
phải chọn lựa hai đường:
Trung, Hiếu lẽ nào cần hơn?
Mẹ tuổi già sống thác nay mai
đoản số dứt căn dù khóc kêu trời,
th́ cũng chẳng như lời mong muốn mà được đâu .
Làm trai cho đáng thân trai ,
đông tĩnh đoài yên rạng mặt với đời.
Nếu con lưỡng lự chần chờ, mẹ sẽ liều một thác.
Mẹ! Lời mẹ dạy con nào dám cải,
bởi con đắng đo bước thoái đường lui,
sao cho ngọc đá vẹn toàn, vững tâm mà ra đi.





* Hosted for free by zIFBoards